Phòng thực hành du lịch số cho trường đại học cần có những gì?
Phòng thực hành du lịch số cần dữ liệu điểm đến, phần mềm học liệu, màn hình tương tác, máy tính, kính VR, bản đồ số và nội dung mô phỏng.

Đào tạo du lịch cần môi trường thực hành số
Các khoa du lịch trong trường đại học đang đứng trước yêu cầu đổi mới phương pháp đào tạo. Sinh viên không chỉ cần học lý thuyết về điểm đến, tuyến du lịch, nghiệp vụ hướng dẫn hoặc thiết kế tour, mà còn cần thực hành với dữ liệu số, bản đồ, tour ảo và công nghệ trải nghiệm.
Một phòng thực hành du lịch số nên có lớp hạ tầng đầu tiên là phần mềm quản lý học liệu. Hệ thống này giúp giảng viên tổ chức dữ liệu điểm đến, bài giảng, hình ảnh, video, thuyết minh, tuyến tham quan, tour ảo và bài tập thực hành theo từng môn học.
Lớp thứ hai là thiết bị tương tác. Màn hình cảm ứng có thể dùng để giảng viên trình bày tuyến điểm, phân tích bản đồ, mô phỏng hành trình và tổ chức hoạt động nhóm. Máy tính giúp sinh viên tra cứu, làm việc nhóm và xây dựng sản phẩm du lịch.
Lớp thứ ba là thiết bị thực tế ảo. Kính VR giúp sinh viên trải nghiệm điểm đến, bảo tàng, khu di tích hoặc không gian du lịch từ xa. Điều này đặc biệt hữu ích khi nhà trường không thể tổ chức khảo sát thực tế thường xuyên.
Lớp thứ tư là dữ liệu du lịch – di sản. Phòng thực hành sẽ không hiệu quả nếu chỉ có thiết bị mà thiếu nội dung. Dữ liệu cần bao gồm điểm đến, tuyến tham quan, hình ảnh, tour ảo, bản đồ, thuyết minh và tài nguyên văn hóa.
Live Heritage Education của Công nghệ số TDM được xây dựng đồng bộ cho giảng viên và sinh viên, kết hợp phần mềm quản lý học liệu, màn hình cảm ứng, máy tính và kính thực tế ảo, phù hợp với mô hình lớp học chia nhóm để tăng tương tác và thực hành.